Thứ Ba, 29 tháng 5, 2012





Có đến hơn hai mươi lần em gọi tên anh trong tiềm thức, một cái tên quá đỗi quen thuộc mà sao mỗi lần gọi, nó lại mang đến trong tim em một cảm giác thật khác lạ, và chẳng lần nào giống nhau cả – con tim thật kì diệu đúng không anh?
      
Em muốn quên tất cả những gì thuộc về anh, nhưng em không thể. Em bất lực mặc cho trái tim mình gọi mãi tên anh. Đêm là một cực hình kinh khủng đối với em. Đối mặt với bóng tối, với nỗi nhớ cồn cào về anh, con tim em như ngừng đập, bởi những hình ảnh của anh đã vây chặt lấy con tim em, bóp ngẹt nó và không ngừng thôi thúc em nhớ đến anh, gọi tên anh.
Em vẫn gọi tên anh
Phút bồng bột nhất thời đã đưa anh đến với em. Ngày ấy em vẫn còn là một cô bé kiêu kì đến dễ ghét, em đã từ chối không biết bao tỏ tình của những người bạn trai cùng trang lứa dù em biết họ yêu em rất nhiều. Em sợ cái cảm giác bị đánh lừa trong tình cảm, em ghét sự dối trá, em thích được an toàn mà họ lại không thể cho em có được bất kì một cảm giác an toàn nào, thế rồi không biết thế nào em lại chọn anh – một đối thủ nặng kí trong học tập lẫn phong trào. Gặp nhau, hai đứa chỉ trao nhau những lời hằn hộc, thách thức vậy mà đến lúc xa nhà lên Sài Gòn trọ học hai đứa lại trở thành đôi bạn thân thiết. Càng ở bên anh em càng nhận ra rằng chính anh là người hiểu em nhất, anh sẳn sàng ngồi hàng tiếng đồng hồ chỉ để nghe em kể về mẹ hay những chuyện rắc rối trong gia đình em. Anh quan tâm đến từng cảm giác của em dù rất nhỏ, điều ấy đã làm lòng em ấm lại và em luôn cảm thấy mình được bình yên khi ở bên anh. Anh luôn là chổ dựa tinh thần duy nhất mà ông trời đã ban tặng cho một cô gái bất hạnh như em.
Thế nhưng em lại không trân trọng điều đó, em luôn bốc đồng và thiếu suy nghĩ. Chính tâm hồn lãng mạn của một cô sinh viên văn khoa đã khiến em không thể nào chấp nhận anh. Những cử chỉ quá nồng nhiệt và vồn vã của anh trong những lúc ta ở bên nhau đã khiến em hụt hẫng, chới với và tâm hồn non nớt của em bị tổn thương trầm trọng, em không nghĩ rằng khi yêu người ta phải va chạm xác thịt như thế. Em luôn bị ám ảnh, thậm chí sợ hãi sự chính chắn và mạnh mẽ của anh trong tình yêu, quan hệ lứa đôi. Em nhận ra rằng em và anh đang đi trên hai con đường song song, em thì lãng mạn và thích tình yêu đẹp và trong sáng còn anh thì quá ư thực tế. Anh đâu biết rằng khi chấp nhận yêu anh em chỉ ngây thơ nghĩ rằng tình yêu là một thứ tình cảm thiêng liêng của hai tâm hồn đồng điệu, yêu nhau là cùng nhau chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống chứ em không hề nghĩ rằng anh lại nghĩ khác. Có lẽ đối với anh tình yêu chỉ là một thứ cảm xúc, là thủ tục đầu tiên cho những khoái cảm của dục vọng trong anh, em bất chợt nghĩ rằng anh cũng giống như bao người đàn ông khác, chỉ đến với em để đòi hỏi ở em thứ tình cảm mà từ lâu em kinh tởm và thù ghét. Từ đấy bất kì một hành động nào của anh cũng làm em sợ hãi, không biết em đã khóc bao nhiêu lần khi ở bên anh, em mệt mỏi với những dằn vặt, sợ hãi. Em cũng không biết mình đã làm thế nào để đủ can đảm đưa cho anh lá thư chia tay, em chỉ biết lúc đó lòng em như thắt lại, con tim em như vỡ tan theo ánh mắt đầy bất ngờ và oán giận của anh.
Có thứ hạnh phúc gọi là chia tay
Hôm nay không biết vô tình hay cố ý mà nhỏ bạn thân của em và anh luôn nhắc anh trước mặt em, thậm chí còn cho em biết rằng anh sắp cưới vợ. Hụt hẫng chơi vơi và em biết rằng em vẫn còn yêu anh rất nhiều. Em biết khi em nói chia tay đã làm con tim anh tan nát, nhưng anh đâu biết rằng chính em cũng đau đớn hơn gấp trăm lần bởi giờ đây em chỉ là một bóng hình cô độc, âm thầm trong tình yêu.
Em bình thản đón nhận tất cả như chưa từng xảy ra điều gì, nhưng anh ơi làm sao em bình thản được khi trong lòng em đang dậy sóng, con tim em không biết đang đập hay đang vỡ tan ra từng mãnh vụn, âm thầm trong bóng tối em tự nhủ sẽ không bao giờ nhớ đến anh nhưng em không làm được, em đã trở thành kẻ chiến bại trong tình yêu.
Chắc có lẽ anh cũng không hề và không bao giờ biết được rằng em vẫn yêu anh tha thiết như ngày nào, em và anh đã xa nhau mãi mãi nhưng em không hề tiếc nuối những gì đã qua, em vẫn yêu anh và quyết định chia tay anh. Bởi em hiểu rằng xa anh là cách tốt nhất để anh luôn sống mãi trong em với những hình ảnh và kỉ niệm thật tuyệt vời khi ta ở bên nhau. Vì em hiểu rằng trên đời này có thứ hạnh phúc gọi là chia tay.
Hoa bằng lăng tím




Có lúc bạn sẽ nhận ra mình đã sai khi đặt cha mẹ ra khỏi thế giới riêng của mình chỉ vì suy nghĩ “Cha mẹ không hiểu con!” Có những lúc bạn vô tình đặt gia đình ở vị trí bình thường trong trái tim bạn.
Chỉ khi thật sự mất đi một điều gì bạn mới thấy điều đó là quan trọng. Sẽ đến một ngày những giây phút bình dị nhất bên gia đình sẽ không còn nữa, bạn ngoảnh đầu tiếc nuối ư?

Hãy nhìn lại một lần ( Hình minh họa)
Khi còn nhỏ…
Bạn sẵn sàng nhường nhiều thứ lớn hơn cái kẹo cho đứa bạn ngồi cùng bàn nhưng đôi khi lại tranh giành đến đánh nhau với đứa em chỉ vì một chỗ ngồi. Bạn rất vui khi nhận trực nhật giúp cô bạn trong lớp nhưng lại luôn phân bì công việc dọn dẹp nhà cửa với đứa em ở nhà.
Bạn có thể hăng hái làm một đầu bếp “siêu hạng” trong chuyến cắm trại dã ngoại của lớp nhưng lại không nhấc nổi tay chân vào bếp nhặt rau giúp mẹ. Bạn xem đó là việc đương nhiên mẹ phải làm.
Bạn sẵn sàng bỏ ra hàng giờ đồng hồ trong tiệm điện tử và “chỉ bảo” cho những tên “đệ tử” với những game phức tạp nhưng lại không có lấy một phút để giảng bài cho các em của mình.
Bạn luôn nhớ chúc mừng và tặng quà các cô bạn gái nhân dịp sinh nhật, ngày 8-3 nhưng lại quên mất rằng bạn còn có một người phụ nữ khác quan trọng hơn rất nhiều, đó là mẹ.
Bạn thường sa sầm mặt mày, thậm chí còn nổi xung lên chỉ vì những lời trách cứ, răn dạy của cha mẹ, dù đúng nhưng sau đó bạn lại quên ngay như chưa từng được nghe.
Bạn đã từng lưỡng lự mỗi khi xoa dầu cho mẹ khi mẹ cảm thấy mệt nhưng lại quên mất rằng mẹ đã từng thức thâu đêm để canh giấc ngủ cho bạn mỗi khi bạn “trái gió trở trời”… Khi bạn lớn lên….
Bạn quá bận rộn với công việc, ngày nào cũng đến tối khuya mới về, ăn uống vội vàng rồi đi ngủ mà đôi lúc đã quên hỏi thăm mẹ vì đã chong đèn thức chờ cơm bạn.
Bạn đã từng khó chịu vì cha mẹ mình có lúc lẩn thẩn, “già hóa trẻ con” nhưng lại quên mất chính vì một phần vất vả sinh thành nuôi dưỡng bạn trưởng thành mà cha mẹ bạn mới “đi về hướng ngược lại” với bạn như vậy đấy.
Bạn thường không bao giờ để ý rằng những lúc bạn buồn bã, thất vọng hay thất bại, mẹ luôn ở bên cạnh, che chở, nâng đỡ bạn. Và dường như bạn cho rằng mỗi ngày việc bạn nhìn thấy mẹ là một điều hiển nhiên. Khi bạn rời xa gia đình Bạn bắt đầu hiểu cha mẹ đã vất vả, khó nhọc thế nào để nuôi bạn khôn lớn.
Bạn hối hận vì đã cư xử không phải khi cha mẹ trách cứ mình (hình minh họa)
Bạn nhận ra rằng đứa em bạn thật đáng yêu, xem ra nó không trẻ con một chút nào, khác hẳn với bạn.
Bạn cảm thấy tiếc nuối vì đã đánh mất biết bao phút giây sum họp đầm ấm của gia đình.
Bạn nhận ra mình thật vô tâm vì chưa bao giờ thực tâm giúp đỡ mẹ trong công việc gia đình.
Bạn có lúc sẽ nhận ra là mình đã sai khi đặt cha mẹ ra khỏi thế giới riêng của mình chỉ vì một suy nghĩ hết sức một chiều: “Cha mẹ không hiểu con!”.
Chỉ khi bắt đầu làm cha, làm mẹ bạn mới thấu hiểu làm đấng sinh thành khó đến nhường nào. Khi những đứa con xinh xắn của bạn lớn lên, bạn mới thấy thật không dễ dàng để làm bạn với chúng. Và khi đã bước vào cuộc sống rồi, bạn mới hiểu sẽ rất khó có được những giây phút vui vầy cạnh những đứa em như xưa. Nhưng hình như tất cả đã muộn, cha mẹ bạn hoặc đã già, hoặc đã đi xa mãi mãi. Bạn không thể tìm lại được những năm tháng hạnh phúc ấy. …………………..
Có những lúc bạn vô tình đặt gia đình ở một vị trí rất bình thường trong trái tim bạn. Chỉ khi thật sự mất đi một điều gì, bạn mới thấy điều đó là quan trọng. Sẽ đến một ngày những giây phút bình dị nhất bên gia đình sẽ không còn nữa. Bạn ngoảnh đầu tiếc nuối ư? Sẽ không còn kịp! Bạn hãy dành nhiều thời gian cho gia đình hơn nữa, để yêu thương và cảm nhận đầy đủ những nhọc nhằn của mẹ, những nghiêm khắc của cha hay cái nhõng nhẽo của đứa em. Vì có thể một lúc nào đó, sẽ không còn thời gian để quay lại được nữa.
Hãy thử nhìn lại một lần ………..bạn thấy mình đã đủ lớn, đủ khôn ngoan ư….đó là ngoài đời kìa….còn trong gia đình [ Hãy là đứa con ngoan của ba mẹ mình nhé bạn! ]…


********************
NTNH_theo Bàn phím trẻ

Em là đàn bà, anh có cưới em không?

13-10-2011 | 14:05

(Nguoiduatin.vn)- Tôi là đàn bà, tôi là đàn bà của người mình yêu cách đây hai năm về trước, là đàn bà khi ấy tôi cũng từng hạnh phúc đấy chứ…

Ngày Chủ nhật tỉnh giấc sau một đêm dài đầy mộng mị, tôi đưa mắt nhìn ra cửa sổ đón ánh nắng ban mai len lỏi rọi vào phòng… Bất chợt tiếng chuông điện thoại báo hiệu tin nhắn đến, chẳng phải ngạc nhiên mấy vì đó là tin nhắn của Toàn, bởi anh luôn là người chúc tôi ngủ ngon sau mỗi buổi tối, đánh thức tôi dậy vào mỗi buổi sáng. Toàn là vậy anh vẫn luôn ân cần như thế, anh không tỏ ra săn đón như những người con trai khác, ở anh cũng chẳng có vẽ gì nổi bật ngoài cặp kính và chiếc răng khểnh xinh xinh, thế nhưng ở anh tôi có thể tìm được sự bình yên trong tâm hồn, niềm hạnh phúc và ấm áp mà có lẽ không nơi nào có được.
Ngày đầu tiên gặp nhau, tôi trong nỗi đau mất đi tình yêu đầu đời, bước chân tôi lang thang trên bờ biển cứ như vô định, chẳng may va phải vào Toàn, anh không trách tôi ngược lại còn nói lời xin lỗi thay tôi… Cuộc gặp tình cờ ấy khiến chúng tôi trở thành bạn, và hơn ba tháng sau tôi chính thức trở thành người yêu của Toàn.
Mở vội tin nhắn ra xem lại, tôi cười thầm vì chẳng biết hôm nay mình có sự bất ngờ gì nữa:
“- Chào tình yêu của anh, chiều nay mình lại ra bờ biển em nhé! Năm giờ chiều anh đến đón em.”
Tôi lại phì cười, anh chẳng bao giờ quên những điều mà tôi thích, hơn một năm yêu nhau anh như quen hết tất cả những sở thích của tôi, trong đó có cả sở thích ngắm hoàng hôn vào những chiều cuối tuần như thế. Tôi thích những điều gì đó lãng mạn mà đậm vẻ ưu buồn, thích những điều trái ngược với người khác vẫn thích, đâm ra mọi người vẫn bảo tôi là một con người đa sầu, đa cảm, dễ nghĩ suy, tôi có thể buồn vu vơ về một điều gì đó, có thể khóc khi chuyện chẳng liên quan đến mình... Tự thấy mình là một người con gái phức tạp, thế mà Toàn vẫn yêu tôi, yêu nhiều hơn những gì tôi nghĩ, anh luôn khiến cho tôi phải cười, những lúc tựa đầu vào vai anh ngắm hoàng hôn hạnh phúc biết mấy!
Hơn một tháng chúng tôi chưa gặp nhau, công việc của tôi càng lúc càng bận, tôi phải bỏ khá nhiều thời gian cho nó, tạm gác chuyện tình yêu sang một bên. Toàn vẫn không trách hờn gì tôi, anh vẫn tỏ ra quan tâm yêu chìu tôi hết mực, hay nói đúng hơn anh là một người đàn ông có sức chịu đựng giỏi và bền bỉ, bởi hầu như chỉ có anh mới chịu đựng được tất cả những thói quen của tôi, chỉ có anh mới cho tôi có được cảm giác bình yên mà trước đây tôi vô tình đánh mất. Mọi người vẫn bảo chắc kiếp trước anh mắc nợ tôi, những lúc như thế tôi chỉ cười thầm tỏ ra mãn nguyện, công bằng mà nói tôi cũng xinh xắn, có việc làm ổn định, thu nhập lại cao, nếu tính ra âu cũng là xứng đôi vừa lứa.

Nếu như tôi là một người không có quá khứ thì chắc tôi sẽ hạnh phúc lắm với tình yêu Toàn dành cho tôi, song sự thật vẫn mãi là sự thật, tôi không còn là một người con gái nguyên vẹn như mọi người vẫn nghĩ, mối tình đầu ra đi cùng với một đời con gái…
(Có lần tôi lại băn khoăn hỏi anh:
- Sau này anh còn yêu em nữa không?
 Anh đưa mắt nhìn tôi đầy âu yếm, vòng tay ôm chặt lấy tôi thì thầm:
- Sao lại không! Em hay nghĩ gì đâu không à! Em là người của anh rồi mà…
Tôi gục đầu vào người anh lâng lâng trong niềm hạnh phúc… Và cứ thế! Tôi là đàn bà, tôi là đàn bà của người mình yêu cách đây hai năm về trước, là đàn bà khi ấy tôi cũng từng hạnh phúc đấy chứ… Tình yêu mà, khi yêu đâu ai bỏ công ra so sánh thiệt hơn, đâu ai quan tâm đến chuyện được và mất, mà chỉ cốt làm sao cho người mình yêu được hạnh phúc thế là đủ.).
Nhưng nào ngờ người ấy quyết định đi du học, không một lời từ biệt bỏ lại tôi với một đời con gái dở dang, cũng những nuối tiếc đã quá muộn màng… Tôi không khóc mà chỉ tiếc nuối cho một tình yêu quá vụn dại, quá ngây thơ, chỉ buồn khi trái tim tôi đã trót trao nhầm chỗ, và hơn ai hết tôi hiểu rằng người đến sau sẽ rất thiệt thòi. Tôi đâm ra chán nản, tự ti, mặc cảm với đời, tôi vùi đầu vào học để quên đi nỗi đau vì bị tình phụ…
Toàn đến cứ như một giấc mơ, anh giúp tôi quên đi những nỗi đau ấy, quên đi những ngày dài đầy tâm tối, tôi yêu anh ở sự mộc mạc chân thành ấy. Càng yêu anh, tôi càng không muốn mất anh, vì không muốn mất anh tôi trở thành một con người dối trá, dối trá với chính người mà mình yêu thương… Bởi tôi chẳng thể mở miệng nói với anh rằng “em là đàn bà”, làm sao tôi có thể nói ra điều đó khi người đàn ông nào cũng điều muốn người mình yêu còn nguyên vẹn, Toàn luôn giữ gìn cho tôi, anh chưa bao giờ đi quá giới hạn cho phép, chính vì điều này tôi lại càng không đủ can đảm để nói ra tất cả sự thật với anh, dù rằng anh chưa một lần hỏi tôi về quá khứ…
Năm giờ chiều anh đến đón tôi, vòng tay ôm ngang eo Toàn ấm áp thật, anh đưa tôi ra biển như thường lệ… Chiều cuối tuần, bờ biển đông người lắm: những cặp tình nhân yêu nhau, những gia đình đưa con trẻ đi dạo… Tôi và anh tản bộ được một lúc thì dừng lại tìm một chỗ ngồi, rồi cùng nhau ngắm mặt trời lặn. Tựa đầu vào vai Toàn, anh đưa tay vuốt ve mái tóc của tôi, rồi ôm chặt tôi vào người để tránh cái gió lạnh từ biển thổi vào. Chúng tôi cứ ngồi như thế cho đến khi mặt trời đã khuất, mọi người đi dạo quanh đây cũng đã về tự lúc nào, màng đêm buông xuống một màu đen, phía xa xa những ánh đèn le lói chỉ còn lại những đốm sáng trong mong manh…
- Bầu trời nhiều sao sáng quá anh nhỉ!
Toàn cười, nụ cười để lộ ra chiếc răng khểnh trông thật dễ thương… Anh đưa tay chỉ vào hai ngôi sao sáng nhất rồi nói:
- Anh và em cùng là hai ngôi sao sáng nhất kia nhé! Em chịu không?
 Tôi lại phì cười, ngẩn ngơ đáp:
- Em không bao giờ được làm ngôi sao sáng đâu, mà phải là sao cực tối anh à.
Toàn ôm chặt lấy tôi.
- Ừ! Thì em là ngôi sao tối trong mắt người khác, nhưng sáng nhất trong mắt anh được chưa?
Tôi đưa mắt nhìn Toàn tỏ ý dò xét.
- Anh này, nếu một ngày anh phát hiện ra... em không tốt như anh nghĩ, lúc đó anh có rời bỏ em không? Nói thật lòng nhé!
Toàn đặt lên má tôi một nụ hôn rồi nói:
- Không đâu, dù có như thế nào anh cũng không rời bỏ em đâu.
Tôi lại hỏi:
- Không mà, em không đùa đâu đấy, em hỏi thật mà, giả sử trong quá khứ em xấu xa lắm thì anh làm sao hả?
Toàn lại cười:
- Thì anh vẫn yêu em mà, sao hôm nay em hỏi nhiều thế?
Dường như câu trả lời vẫn chưa thỏa đáng, tôi lại hỏi:
- Vậy nếu như… nếu như… em… em…
Toàn giục:
- Nếu như gì hả? Sao em không nói?
- Nếu như… em… em... là đàn bà thì sao hả? Anh còn muốn cưới em không?
Giây phút đó, mọi thứ xung quanh tôi dường như dừng lại, nước mắt tôi lại rơi sau hơn một năm dài tôi chưa hề khóc…
- Em xin lỗi, em không nên lừa dối anh…
Toàn cũng khóc, anh ôm chặt lấy tôi hơn.
- Anh biết, ngay từ ngày đầu yêu nhau anh đã biết.
- Anh biết tất cả sao anh còn yêu em?
- Anh yêu em vì em là chính em, anh yêu đôi mắt buồn, yêu những sở thích trẻ con của em… Còn nhiều lắm em à! Chứ không vì em còn con gái anh mới yêu, em hiểu không? Dù em là đàn bà anh cũng vẫn yêu em ngốc ạ!
Và rồi đám cưới của chúng tôi được tổ chức trong sự vui mừng của bà con hai họ, một năm sau cu Bin ra đời là quả hạnh phúc của chúng tôi. Thế đấy! Khi yêu ai hãy yêu bằng chính trái tim và yêu lấy con người thật của họ!