Có
đến hơn hai mươi lần em gọi tên anh trong tiềm thức, một cái tên quá
đỗi quen thuộc mà sao mỗi lần gọi, nó lại mang đến trong tim em một cảm
giác thật khác lạ, và chẳng lần nào giống nhau cả – con tim thật kì diệu
đúng không anh?
Em muốn quên tất cả những gì thuộc về anh, nhưng em không thể. Em bất
lực mặc cho trái tim mình gọi mãi tên anh. Đêm là một cực hình kinh
khủng đối với em. Đối mặt với bóng tối, với nỗi nhớ cồn cào về anh, con
tim em như ngừng đập, bởi những hình ảnh của anh đã vây chặt lấy con tim
em, bóp ngẹt nó và không ngừng thôi thúc em nhớ đến anh, gọi tên anh.
Em vẫn gọi tên anh
Phút
bồng bột nhất thời đã đưa anh đến với em. Ngày ấy em vẫn còn là một cô
bé kiêu kì đến dễ ghét, em đã từ chối không biết bao tỏ tình của những
người bạn trai cùng trang lứa dù em biết họ yêu em rất nhiều. Em sợ cái
cảm giác bị đánh lừa trong tình cảm, em ghét sự dối trá, em thích được
an toàn mà họ lại không thể cho em có được bất kì một cảm giác an toàn
nào, thế rồi không biết thế nào em lại chọn anh – một đối thủ nặng kí
trong học tập lẫn phong trào. Gặp nhau, hai đứa chỉ trao nhau những lời
hằn hộc, thách thức vậy mà đến lúc xa nhà lên Sài Gòn trọ học hai đứa
lại trở thành đôi bạn thân thiết. Càng ở bên anh em càng nhận ra rằng
chính anh là người hiểu em nhất, anh sẳn sàng ngồi hàng tiếng đồng hồ
chỉ để nghe em kể về mẹ hay những chuyện rắc rối trong gia đình em. Anh
quan tâm đến từng cảm giác của em dù rất nhỏ, điều ấy đã làm lòng em ấm
lại và em luôn cảm thấy mình được bình yên khi ở bên anh. Anh luôn là
chổ dựa tinh thần duy nhất mà ông trời đã ban tặng cho một cô gái bất
hạnh như em.
Thế
nhưng em lại không trân trọng điều đó, em luôn bốc đồng và thiếu suy
nghĩ. Chính tâm hồn lãng mạn của một cô sinh viên văn khoa đã khiến em
không thể nào chấp nhận anh. Những cử chỉ quá nồng nhiệt và vồn vã của
anh trong những lúc ta ở bên nhau đã khiến em hụt hẫng, chới với và tâm
hồn non nớt của em bị tổn thương trầm trọng, em không nghĩ rằng khi yêu
người ta phải va chạm xác thịt như thế. Em luôn bị ám ảnh, thậm chí sợ
hãi sự chính chắn và mạnh mẽ của anh trong tình yêu, quan hệ lứa đôi. Em
nhận ra rằng em và anh đang đi trên hai con đường song song, em thì
lãng mạn và thích tình yêu đẹp và trong sáng còn anh thì quá ư thực tế.
Anh đâu biết rằng khi chấp nhận yêu anh em chỉ ngây thơ nghĩ rằng tình
yêu là một thứ tình cảm thiêng liêng của hai tâm hồn đồng điệu, yêu nhau
là cùng nhau chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống chứ em không hề
nghĩ rằng anh lại nghĩ khác. Có lẽ đối với anh tình yêu chỉ là một thứ
cảm xúc, là thủ tục đầu tiên cho những khoái cảm của dục vọng trong anh,
em bất chợt nghĩ rằng anh cũng giống như bao người đàn ông khác, chỉ
đến với em để đòi hỏi ở em thứ tình cảm mà từ lâu em kinh tởm và thù
ghét. Từ đấy bất kì một hành động nào của anh cũng làm em sợ hãi, không
biết em đã khóc bao nhiêu lần khi ở bên anh, em mệt mỏi với những dằn
vặt, sợ hãi. Em cũng không biết mình đã làm thế nào để đủ can đảm đưa
cho anh lá thư chia tay, em chỉ biết lúc đó lòng em như thắt lại, con
tim em như vỡ tan theo ánh mắt đầy bất ngờ và oán giận của anh.
Có thứ hạnh phúc gọi là chia tay
Hôm
nay không biết vô tình hay cố ý mà nhỏ bạn thân của em và anh luôn nhắc
anh trước mặt em, thậm chí còn cho em biết rằng anh sắp cưới vợ. Hụt
hẫng chơi vơi và em biết rằng em vẫn còn yêu anh rất nhiều. Em biết khi
em nói chia tay đã làm con tim anh tan nát, nhưng anh đâu biết rằng
chính em cũng đau đớn hơn gấp trăm lần bởi giờ đây em chỉ là một bóng
hình cô độc, âm thầm trong tình yêu.
Em
bình thản đón nhận tất cả như chưa từng xảy ra điều gì, nhưng anh ơi
làm sao em bình thản được khi trong lòng em đang dậy sóng, con tim em
không biết đang đập hay đang vỡ tan ra từng mãnh vụn, âm thầm trong
bóng tối em tự nhủ sẽ không bao giờ nhớ đến anh nhưng em không làm được,
em đã trở thành kẻ chiến bại trong tình yêu.
Chắc
có lẽ anh cũng không hề và không bao giờ biết được rằng em vẫn yêu anh
tha thiết như ngày nào, em và anh đã xa nhau mãi mãi nhưng em không hề
tiếc nuối những gì đã qua, em vẫn yêu anh và quyết định chia tay anh.
Bởi em hiểu rằng xa anh là cách tốt nhất để anh luôn sống mãi trong em
với những hình ảnh và kỉ niệm thật tuyệt vời khi ta ở bên nhau. Vì em
hiểu rằng trên đời này có thứ hạnh phúc gọi là chia tay.
Hoa bằng lăng tím
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét